Trong hơn hai thập kỷ qua, dưới sự đàn áp tàn bạo của ĐCSTQ, rất nhiều học viên Pháp Luân Đại Pháp (Pháp Luân Công) ở Trung Quốc đại lục đã bị giam giữ phi pháp và tra tấn tàn khốc, nhưng họ vẫn một lòng kiên định với tín ngưỡng của mình, và lưu lại rất nhiều câu chuyện cảm động…

Không ít học viên Pháp Luân Đại Pháp trong hoàn cảnh hiểm ác tại nhà ngục đã dùng thơ và họa để bày tỏ tâm thành chí lớn, trong đó có một bộ phận tác phẩm may mắn vẫn còn được bảo tồn. Các tác phẩm thi – họa của Bạch Thiếu Hoa chính là một trong số những trường hợp như thế:

Xả tận tư tình thành đại nghĩa
Bao la tráng lệ một trường không
Chống giữ thiên địa, thương trăm họ
Coi đầu rơi như mũ bay theo gió…
Đó chính là — vị anh hùng!

Trên đây là bài thơ mà Bạch Thiếu Hoa, một vị học viên Pháp Luân Công tại Bắc Kinh đã đề vào một bức họa khi ông bị giam giữ trái phép tại Trại Lao động cưỡng bức Bạch Miếu tại Trịnh Châu. Tác giả đã thác thơ vào họa, dùng ngôn từ biểu đạt cảm ngộ về tín ngưỡng kiên định và sự thăng hoa cảnh giới của mình sau những lao khổ, thậm chí khốc hình trong oan ngục.

Bạch Thiếu Hoa tốt nghiệp Đại học Nhân dân Trung Quốc. Theo thông tin từ Minghui.com, sau khi ĐCSTQ bắt đầu đàn áp Pháp Luân Công vào năm 1999, Lý Lan Thanh, nguyên là lãnh đạo Phòng 610 – cơ quan đứng đầu bức hại Pháp Luân Công của ĐCSTQ – đã biểu thị yêu cầu phải “nghiêm xử” đối với Bạch Thiếu Hoa. Toàn gia đình của Bạch Thiếu Hoa đã trở thành đối tượng bức hại trọng điểm của ĐCSTQ.

Bạch Thiếu Hoa đã bị giam giữ phi pháp nhiều lần vì không từ bỏ tu luyện Pháp Luân Công. Ông bị ĐCSTQ tra tấn bằng kích điện và các hình thức tra tấn tàn khốc khác, kết quả bị thương tật vĩnh viễn ở chân. Năm 2005, Bạch Thiếu Hoa vì tuyệt thực kháng nghị tại Trung tâm giam giữ Hải Điến – Thanh Hà ở Bắc Kinh, đã bị bức thực một cách dã man, tính mạng bị đe dọa.

Vợ của Bạch Thiếu Hoa là Quý Lỗi, cũng bị giam giữ phi pháp trong một trại lao động vì tu luyện Pháp Luân Công, bà cũng đã bị ĐCSTQ tra tấn và giam giữ trong một thời gian dài. Chính quyền đã buộc bà phải ly hôn với Bạch Thiếu Hoa.

Con gái của Bạch Thiếu Hoa là Bạch Chân Vũ bị cảnh sát bắt cóc phi pháp khi mới 4 tuổi, sau đó, cô bé đã phải lưu lạc với bà ngoại, sống dựa vào tiếp tế.

Anh trai của Bạch Thiếu Hoa, Bạch Hiểu Quân, một cựu giảng viên triết học tại Đại học Sư phạm Đông Bắc, đã bị ĐCSTQ bức hại đến chết vào tháng 7/2003 vì kiên định tín ngưỡng đối với Pháp Luân Công.

Pháp Luân Công là môn tu luyện thượng thừa thuộc Phật gia, dựa trên các nguyên lý: “Chân-Thiện-Nhẫn”, giúp người theo học nhanh chóng đề cao về sức khỏe bản thể, tâm tính, uy đức và tầng thứ sinh mệnh… Vào tháng 7 năm 1999, xuất phát từ lòng đố kỵ, Giang Trạch Dân, cựu lãnh đạo kiêm Tổng bí thư ĐCSTQ đã ra lệnh đàn áp Pháp Luân Công vì Pháp Luân Công được mọi tầng lớp xã hội hoan nghênh và số lượng học viên nhiều hơn số lượng đảng viên Cộng sản. Trong 22 năm qua, hàng nghìn học viên Pháp Luân Công đã bị giam giữ, cải tạo bất hợp pháp bằng hình thức cưỡng bức lao động, bị kết án, và thậm chí bị tra tấn đến chết.

Sau đây là một số tác phẩm thơ và họa trong tù của Bạch Thiếu Hoa:

Tranh của Bạch Thiếu Hoa thường kèm theo một bài thơ ngắn, dùng tâm trạng của nhân vật trong tranh để nói lên tâm trạng và nguyện vọng của mình. Ông giải thích: “Có một thế giới mỹ hảo và rộng lớn trong trái tim tôi, nơi tôi có thể ngao du tĩnh tức”.

Thiên giáng một dòng suối trong veo
Chẳng sợ nơi thế trọc đạo cùng
Chính tín ắt có tín đồ chính
Thành thiện, kiên nhẫn viên dung

Thiên ý trừ ác dũng Thần giáng
Uy lực từ bi mãi hiển tượng
Không ngại mạt thế quỷ thú cuồng
Bách hại khốc hình, không hồi hướng
Bước qua đường hiểm, đạp chông gai
Chỉ hộ chúng sinh diệt ác loạn
Chính Pháp vĩnh hưng!

Sau khi Bạch Thiếu Hoa vẽ xong bức chân dung một người phụ nữ đội vương miện vàng dưới đây, ông đã bị tra tấn bằng nhiều cây dùi cui điện, bị kích điện liên tục. Cơ thể ông không ngừng co giật, nhưng ông vẫn hét lên “Pháp Luân Đại Pháp hảo!” Sau khi cai ngục bỏ đi, ông được đưa trở lại phòng giam. Khi hồi tỉnh lại, ông đã viết những câu thơ dưới bức chân dung này, bày tỏ cảm ngộ rằng đằng sau vẻ mỹ hảo có thể là những khổ nạn chẳng ai hay.

Ngọc dung tỏa hương, môi cười khuếch sáng
Đắng cay khổ thời, nào có ai hay
Kiên nhẫn từ bi, chính tín không lay!

Xuất chốn ô trọc thành bông sen thánh khiết
Giữa thế nhân gìn giữ một đóa hương
Đại nghĩa đến mà bao người không biết
Nỗi bi hoài chấn động cả trường thiên.

Thơ: Dạ Lan ngâm
Đêm tĩnh dạ lan tản hương thanh, nguyện ý cùng ánh nguyệt du dương
Thế nhân lạc chốn mê cung khó cảm nhận thiên hương
Cô đơn hiu quạnh tâm kiên chí,
Thần tiên tư thái lập phong sương
Vì tỉnh trường mộng ta ngâm xướng,
Từ bi phô lộ ánh triều dương.

Tranh của Bạch Thiếu Hoa chủ yếu là ký họa, được vẽ bằng bút bi, không thể tẩy sửa. Trong bức tranh trên, con rồng có màu xanh, vì lúc đó ông tình cờ nhặt được một cây bút bi xanh đỏ. Khi một cai ngục nhìn thấy bức tranh lúc đó, anh ta không thể không thốt lên: “Đây chẳng phải bức họa sao?”

Xả tận tư tình thành đại nghĩa
Bao la tráng lệ một trường không
Chống giữ thiên địa, thương trăm họ
Coi đầu rơi như mũ bay theo gió…
Đó chính là — vị anh hùng!

Mượn một đóa hoa trao tặng bạn
Uẩn tích hương thơm tự ngàn xưa
Mấy độ phong sương rồi suy ám
Khó diệt hương vận chẳng ngừng tuôn
Thanh tâm như ngọc không tỳ vết
Mãi chờ xuân tái lai
Hoa khai tân thiên địa!

Trong quá trình vẽ tranh, Bạch Thiếu Hoa đã trải nghiệm những gì người xưa nói về “luyện nghệ đào tình”. Ông cho rằng, cổ nhân có sở thích viết thơ, vẽ tranh, đánh đàn, ngâm vịnh, v.v… vô tình hay hữu ý đều có tác dụng thanh tâm, khứ tình, tu dưỡng tâm tính.

Bạch Thiếu Hoa thông qua hội họa mà lĩnh hội được thế nào là con đường “Đại Đạo vô hình” của Pháp Luân Đại Pháp. Ông tin rằng nhiều loại hình thức nghệ thuật như âm nhạc, mỹ thuật không chỉ làm phong phú thêm cuộc sống và thưởng thức của con người, mà còn là phương thức để con người truy tầm ý nghĩa thực sự của nhân sinh và đề cao cảnh giới tinh thần của mình. Tất cả đều là các hình thức tu luyện được biểu hiện khác nhau trong nhân gian của Đại Pháp vũ trụ “Chân-Thiện-Nhẫn”.

Theo Epoch Times
Hương Thảo biên dịch